Khi Lâm Tự gặp Tần Sĩ Trung, hắn loáng thoáng nhìn thấy bóng dáng của Chu Nhạc trên gương mặt đối phương.
Vẫn cái vẻ ngông cuồng, tự tin thái quá và cao ngạo ấy. Ánh mắt hắn toát lên vẻ siêu thoát theo kiểu "không coi ai ra gì".
Nhưng nhờ kinh nghiệm đối phó với Chu Nhạc, Lâm Tự vẫn nhận ra rõ ràng người đàn ông trước mặt này có chút khác biệt so với gã kia.
Có điều khác ở chỗ nào thì nhất thời Lâm Tự chưa thể phân biệt ngay được.




